Đã
hơn một năm rồi,kể từ ngày hắn vào sống ở SG. Cái ngày đó, thay đổi cuộc đời hắn.
Từ một học sinh cấp 3 ngày ngày chỉ biết học, hắn trở thành một sinh viên kinh
tế. Như cái câu tuổi teen người ta hay nói: vượt vũ môn, cá chép hóa rồng. Rồng
đâu chả thấy mà chỉ toàn là giun đất. Lúc ở quê, khi còn là cá chép, hắn cũng
suy nghĩ nhiều về tương lai, về cuộc sống của hắn sau này. Lúc đó, những gì hắn
sợ, hắn quan tâm là cái cảnh phải sống 1 mình, thiếu thốn, xa gia đình, ba mẹ,
2 đứa em, cả mấy đứa bạn nữa. Sợ phải xa cái khung cảnh đêm buồn quen thuộc. Những
khuya lúc đó, sau khi học bài, hắn thường mang chiếu trải ở mái tôn, nằm! ngắm
sao, ngắm mây, ngắm trời, ngắm cả gió nữa. Từ đó, hắn có thói quen mới, thức
khuya ngắm sao. Ngắm sao làm hắn cảm thấy dễ chịu, quên hết bao nỗi buồn đời
thường, nỗi cô đơn khi không có người để hắn thật sự có thể chia sẽ hết tất cả
những suy nghĩ, những nỗi lo phóng đại của hắn. Còn bây giờ? Như bao sinh viên
khác, học hành, ăn chơi, rượu chè. Những thứ đó làm hắn vơi bớt đi sự cô đơn, sự
đè nén của những cảm xúc vốn bị giấu kín. Người ta nói đúng, thời gian thay đổi
tất cả. Hắn không còn nhút nhát như hồi cáp 3 nữa, hắn mạnh dạn hơn, cởi mở
hơn, tự tin hơn. Song, hắn vẫn cô đơn, hắn cần, cần một người có thể ngồi nghe
hắn nói tất cả, rồi quên hết đi...
Giờ giấc sinh hoạt của hắn cũng thay đổi
ít nhiều, có lúc tám giờ tối đã lăn ra ngủ, có lúc thức tận 4h sáng cày võ lâm.
Hắn cũng đã mất đi thói quen ngắm sao mỗi đêm. Mọi lo toan thường nhật, những
cám dỗ mới lạ lấy đi của hắn nhiều thời gian, ngay cả khi rảnh, hắn cũng không
thể ngắm sao! Cả căn phòng chỉ có một cửa sổ thấp nhỏ, nhìn ra toàn nhà với
nhà, san sát, nhấp nhô, kín gió, trơ trọi. Những lúc như vậy, hắn uống cafe. Giọt
đắng cà phê, giọt đắng làm hắn muốn nôn khi nó chạm vào vùng cuối lưỡi, nhưng
sau khi nuốt xuống, hắn cảm thấy ngọt cách lạ thường, vị đắng nguyên chất của
cafe- không một chút ngọt của đường, chỉ một vị đắng...
ST

Tâm trạng quá Chú:D
Trả lờiXóa